Tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc, luôn đạt học bổng, năng nổ hoạt động ngoại khóa, Nguyễn Út Thương (27 tuổi) quyết định bỏ công việc dạy tiếng Anh để ra nước ngoài làm công việc tay chân.
Áp lực đúng chuẩn” người học giỏi”
Út Thương từng là sinh viên xuất sắc khoa Sư phạm tiếng Anh, Đại học Sư phạm Hà Nội. Cô năng nổ hoạt động ngoại khóa, tốt nghiệp với công việc mơ ước, lương ổn định ở thành phố. Nhưng sau vài năm giảng dạy, Thương nhận ra sức khỏe không đảm bảo, thường kiệt sức chỉ sau vài giờ đứng lớp. Dù thử nhiều công việc khác như tư vấn du học hay tuyển dụng, cô vẫn thấy thiếu năng lượng và khao khát được bứt phá.
Sinh ra trong gia đình nghèo, Thương luôn chịu áp lực phải học giỏi và theo nghề đúng chuyên ngành. Tuy nhiên, viễn cảnh gắn bó cả đời với công việc ở thành phố khiến cô ngột ngạt. Thương muốn tận dụng tuổi trẻ để sống khác đi – học hỏi, trải nghiệm thay vì mãi chịu áp lực vô hình. Ban đầu, cô nghĩ đến du học nhưng học bổng ngành hạn chế. Khi có cơ hội tham gia chương trình thực tập nông nghiệp tại Đan Mạch, Thương đã quyết định nắm lấy để bước sang hành trình mới.

Từ nhỏ, Thương luôn cài đặt sẵn trong đầu phải làm một công việc dành cho những người học giỏi (Ảnh: NVCC).
Bỏ áp lực “người học giỏi” để sống nhẹ nhõm hơn
Chương trình cô tham gia là thực tập sinh nông nghiệp – dành cho sinh viên năm cuối ngành nông nghiệp hoặc những người học thêm văn bằng hai liên quan. So với du học, chi phí thấp hơn đáng kể nên Thương quyết định đăng ký.
Công việc hằng ngày chủ yếu là gieo hạt, tưới cây, phân loại rau củ… Dù vất vả, nhưng Thương cho biết đầu óc nhẹ nhõm và cô có nhiều thời gian đi du lịch.
“Mỗi tháng, tôi kiếm được khoảng 50 triệu đồng sau thuế. Trừ chi phí sinh hoạt, còn lại tầm 35 triệu. Tháng vừa rồi tôi mới trả hết nợ cho bố mẹ ở quê. Dù đi du lịch thường xuyên, tôi vẫn tiết kiệm được. Nếu ở Việt Nam, mỗi tháng cố gắng lắm cũng chỉ dư khoảng 15-20 triệu đồng. Làm công việc chân tay mà thu nhập tốt, tôi không còn quan tâm nó có xứng với người học giỏi hay không nữa”, cô chia sẻ.

Từ bỏ tư duy phải làm công việc của người học giỏi, Thương có thu nhập tốt hơn và nhiều trải nghiệm mới mẻ (Ảnh: NVCC).
“Trước khi sang Đan Mạch, tôi nghĩ người Việt là chăm chỉ nhất”
Trong sáu tháng ở Đan Mạch, Út Thương trải qua những trải nghiệm giản dị nhưng sâu sắc. Cô vốn siêng năng trong học tập và công việc, nhưng lần đầu tiên cảm nhận rõ sự đam mê trong lao động từ những người xung quanh. Chủ nông trại nơi cô làm việc là những người có học vấn cao và cơ ngơi đáng mơ ước, song vẫn gắn bó với đất đai từ sáng sớm đến tối muộn. Sự tận tâm ấy đã truyền cảm hứng cho Thương, giúp cô học cách trân trọng công việc hàng ngày. Ở Đan Mạch, mọi nghề nghiệp đều được coi trọng miễn là tử tế, không ai đánh giá dựa trên bằng cấp hay địa vị. Ban đầu, Thương từng xấu hổ khi làm lao động chân tay dù có bằng cấp, nhưng dần nhận ra không có gì đáng chạnh lòng. Cô hiểu rằng ngay cả khi gắn bó với công việc giản dị này, đó cũng không phải sự lãng phí.

Hành trình hiểu mình sau những trải nghiệm mới
Làm việc và tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, Thương dần hiểu nguyên nhân mình từng thiếu thỏa mãn. Dù làm công việc mơ ước, cô vẫn thấy chưa đủ. Cô học cách bỏ định kiến nghề nghiệp và hiểu mong muốn thật sự của bản thân. “Ở Đan Mạch, sau khi tốt nghiệp cấp 3, người ta thường không học đại học ngay. Họ dành 1–2 năm đi làm, thử nhiều việc rồi mới chọn ngành. Tôi nghĩ đó là giáo dục bắt nguồn từ con người”, Thương chia sẻ.
Dù chưa rõ sẽ làm gì sau 1,5 năm thực tập, cô vẫn muốn học hỏi và khám phá. “Có thể tôi sẽ du học Đức hoặc Trung Quốc để có thêm trải nghiệm mới”, cô nói.
Trải nghiệm của tuổi trẻ
“Một trong những lý do lớn nhất khiến tôi sang châu Âu là được đi du lịch”. Thương chia sẻ sau sáu tháng ở Đan Mạch. Trong thời gian đó, cô đã đặt chân đến Ý, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha. “Tôi chưa từng nghĩ có thể xem bóng đá châu Âu trực tiếp. Nhưng sang đây rồi, tôi đã được xem Luka Modrić và Mbappe thi đấu. Nếu ở lại Việt Nam làm giáo viên cả đời, tôi không biết bao giờ mới có trải nghiệm đó”. Thương hào hứng kể.

Câu chuyện và con người nơi đây đã thôi thúc cô sống hết mình. Có những cụ bà hơn 90 tuổi vẫn lái ô tô, sống một mình và làm bánh. Họ chia sẻ niềm vui với mọi người, khiến cô thấy được tiếp thêm năng lượng. Người dân ở đây luôn sống, lao động và vui vẻ mỗi ngày. Cô tự nhủ mình còn trẻ, còn cơ hội để học hỏi và trải nghiệm. Nghĩ về tương lai, Thương cho biết mình chưa có kế hoạch cụ thể nào. Tuy vậy, nếu có cơ hội, cô sẽ tiếp tục học và trân trọng những điều mới mẻ. Dù làm việc gì, kể cả về Việt Nam làm nghề cũ, cô tin mình sẽ đổi khác. Đó sẽ là một phiên bản mới, tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết hơn.